“Tích cực hưởng ứng Ngày Pháp luật nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” - “Sống và làm việc theo Hiến pháp và pháp luật”

[Đăng ngày: 15/03/2016]
Mỗi khi mẹ con có dịp gặp nhau chuyện trò, mẹ chị thường nói “Coi chừng già néo đứt dây!”. Chị biết mẹ chị nói thế vì cho rằng chị lấn lướt, làm mất đi vị thế của người đàn ông trong gia đình nhỏ của chị. Thấy mẹ tỏ ý “bênh” con rể, chị biểu lộ khó chịu nên mẹ thường nhắc khéo như vậy. Theo chị nghĩ, “mình là người phụ nữ thành đạt, có địa vị xã hội, giỏi giang trong làm ăn kinh tế thì quyết đoán tất cả các mặt sinh hoạt trong gia đình là lẽ đương nhiên. Ai nắm kinh tế người đó nắm quyền chỉ huy, chị không chấp nhận sự bất phục tùng với mình. Đáp lại, chị đáp ứng mọi nhu cầu chi tiêu cho gia đình”. Những lúc chồng chị khó chịu và đã nhiều lần phàn nàn, lẽ ra chị nên tế nhị, trái lại, với lợi thế của người phụ nữ được chồng yêu và hay nhường nhịn, chị “cấm vận” khiến anh phải nhượng bộ.

Thế mà bỗng dưng vào dịp ngày Phụ nữ 08/3, sau buổi tọa đàm ở cơ quan, chị mang niềm vui được biểu dương khen ngợi về khoe với gia đình. Anh ngồi im lặng nghe chị thao thao về vai trò của người phụ nữ thế kỷ 21, về bình đẳng giới… Bất ngờ anh cắt ngang lời chị với thái độ quyết liệt “Tôi thấy cô lạc lõng với vai trò của người phụ nữ của thế kỷ hăm mốt, với bình đẳng giới hơn là hòa nhập vào đó! Tôi chán làm bình phong cho cô lắm rồi! Tôi là con người chứ không phải chiếc bóng! Tôi cần một người vợ chứ không cần bảo hộ. Cô nhớ cho, đất có màu mỡ cây mới sum xuê. Cô quá tự phụ mà xem thường mọi người”… Anh lồng lên như con ngựa bất kham làm chị sững sờ, hụt hẫng…

Những ngày sau đó chị áp dụng theo lối cũ cũng như thực hiện những “mánh khóe” trói buột chồng mà chị đã góp nhặt được trong trường đời nhưng đều không có tác dụng với anh. Chị đau khổ, phẩn uất khi cảm nhận dường như anh đã lạnh lùng xa lánh chị.

Khi con người bị hụt hẫng trong cuộc sống thì mẹ là chỗ dựa tinh thần, là nguồn an ủi. Chị mang tâm sự về với mẹ. Mẹ chị nói “Mẹ đã cảnh báo mà con đâu chịu nghe. Con đã quá lạm dụng sức chịu đựng của chồng con. Không có mẫu số chung nào cho phụ nữ chúng ta giữ gìn hạnh phúc gia đình. Chuyện vợ chồng con chỉ có con mới biết làm cách nào. Con hãy tự xét lại mình và xem chồng con đang cần ở con điều gì, đang tổn thương như thế nào để biết phải sống và thể hiện vai trò “một nửa” của nó cho hòa hợp, để với chồng con, con là người đàn bà duy nhất của nó; để chồng con dù có đi bao nẻo đường cũng canh cánh nhớ ngõ nhà mình; để chữ tình, chữ nghĩa của con luôn thường trực trong lòng nó, giúp nó đứng vững khỏi sa ngã. Bởi, khi người đàn ông bị cám dỗ về vật chất thì con còn rứt ra được chứ sa ngã vào chữ tình, chữ nghĩa với ai khác thì con đã kém hoặc không còn giá trị với nó. Mẹ mong nó chưa lụy vì ai khác ngoài con. Con nhớ rằng, con có giỏi giang đến đâu con cũng là một phụ nữ đang có chồng, là một người vợ. Chồng con nó có thể tự hào với mọi người rằng con xinh đẹp, giỏi giang, nhưng nó sẽ thật sự hạnh phúc khi con đúng là người vợ như nó mong muốn. Khi ấy con và những đứa con là tất cả với nó. Gia đình nhỏ của con sẽ là tổ ấm, tình nghĩa vợ chồng thêm bền chặt.

Những lời mẹ nói trước đây chị không để tâm, nhưng bây giờ lo sợ hạnh phúc sắp tuột khỏi tầm tay chị mới thấm thía. Chị đã có tất cả, nhưng tất cả ấy có thay thế được anh? Trên đường về nhà, chị hoạch định cho mình một cách sống mới với anh. Dù lòng còn nặng nề nhưng ý tưởng mới mẻ làm chị cảm thấy như nhập thân vào một người khác và đầy tự tin. Gần đến nhà, chị thấy anh chạy xe ngang qua ngõ mà không nhìn vào nhà. Nhưng anh đã ríu xe từ từ, ngoái nhìn, rồi quay xe lại…

Một khoảnh khắc hạnh phúc thật ý nghĩa.

Chị nói thầm “vào ngõ nhà mình, vào nhà đi anh!”…./.

Phụng Tú









  
  

Độ ẩm:
Sức gió:

Đang online: 82

Số lượt truy cập: 1813704